Nỗi niềm chơi domain “ngu”!

- Hôm nay không reg được cái domain thì tiếc hùi hụi, vài tuần sau nhìn lại thấy nó cũng chẳng đẹp lắm.

– Hôm nay reg được cái domain tưởng đẹp lắm, rao bán mãi chả ai mua cuối cùng drop.

– Dốc hết tiền mua được cái domain ưng ý để làm, nhưng làm mãi không được bỏ không vài năm, đến khi có khách muốn mua thì hét giá trên trời làm người ta chạy mất dép, một hôm quên renew thế là lại mất.

– Reg domain xong rồi thấy phí tiền quá, định viết cái email cho nhà đăng ký “xin hãy refund vì tôi chót dại đầu cơ tên miền” nhưng thấy thế thì bò đội nón quá nên lại thôi.

– Mua một đống domain rồi cố gắng trở thành PRO domainer, xây dựng site hoành tráng, đi diễn thuyết như thật. Thế rồi cả năm cũng chả bán được cái nào, thế là hết tiền cưới vợ.

– Bất động sản online là cái mỹ từ của mấy nhà đăng ký và dịch vụ backorder làm marketing dành cho mấy con vịt giời ba ngơ mà thôi.

– Cả ngày ngồi check domain để đầu cơ nhưng rồi thì chỉ chủ yếu mấy bro đầu cơ tự bán cho nhau, hoặc đợi hết hạn thì backorder cũng vui.

Chơi tên miền là rất ưu phiền.
Mua tên miền là chỉ mất tiền.
Vừa mất tiền lại vừa ưu phiền

KLQ: Tốt nhất là drop đi, tập trung vào việc làm sao kiếm được tiền và enjoy life đi. Còn khi có nhiều tiền thì tên nào đẹp nhất cũng mua được.

- Facebook: Thai Binh

Cuộc đời là những chuyến hành trình

Sáng nay cố gắng dậy sớm, dù trời lạnh và cơn buồn ngủ không để mình yên. Bắt đầu những ngày đầu tiên luyện tập thể lực, để dành cho những chuyến đi bất tận trong năm 2015.

Vẫn đang cố gắng chuyển các thu nhập hiện có thành thu nhập thụ động từ internet. Mấy tháng nay không có ngày nào ngủ yên, vì lo nghĩ về tương lai, nhưng cũng đến lúc để dừng lại rồi.

Bây giờ mình muốn đến Mỹ đến phát điên, muốn xem thế giới này rộng lớn đến dường nào. Nhưng phải từng bước, từng bước cố gắng, không thể đẩy nhanh hơn.

Trước mắt sẽ chuẩn bị tinh thần, đi các nước Đông Nam Á như mình từng mong muốn đã. Rất vui vì gặp được những người bạn, những người có chung niềm đam mê khám phá như hiện giờ. Không có họ, không biết mình có động lực để làm những điều này không nữa.

Hẹn gặp X ở một nơi nào đó…

Câu chuyện tờ 200 đồng – IntegrityMe

Hôm nay, lúc thanh toán ở siêu thị xong, tôi được thối lại tờ 200 đồng.

Đã lâu lắm rồi tôi mới được thối lại số tiền nhỏ như vậy. Mỗi lần đi siêu thị thì đa phần tiền dư khoảng 500 đồng sẽ tự động được chị thu ngân chuyển thành kẹo mà chẳng hỏi lần nào, hay những hóa đơn với số tiền lẻ 250 – 800 đồng sẽ được mặc nhiên làm tròn chẵn 1000 đồng luôn.

200 hay 500 đồng là số tiền không lớn, tuy nhiên nếu 1000 người đi mua đồ cũng bị như tôi thì số tiền ấy thử hỏi có lớn hay không? Như thống kê của VietinBank, tổng số tiền trả lại khách hàng trong năm 2013 lên đến trên 1 tỷ đồng tiền thừa. Thiết nghĩ, hành động trả lại tiền thừa này thể hiện sự minh bạch, liêm chính và cả sự chuyên nghiệp trong công việc. Tuy nhiên việc làm tròn những con số hay việc thối kẹo trong siêu thị vẫn diễn ra hằng ngày, và dường như điều đó rất đỗi bình thường.

Hành động này còn khiến tôi liên tưởng đến tham nhũng vặt, một hình thức tham nhũng với giá trị không quá lớn nhưng diễn ra vô cùng phổ biến và đang được bình thường hóa trong đời sống. Nguy hiểm là những thứ được xem là nhỏ lẻ, vặt vãnh thường bị (được) bỏ qua, và nó vẫn ở đó và càng ngày càng phát triển tinh vi hơn.

Một số người cho đây chỉ là việc thuận tiện, nhưng việc thuận tiện này phục vụ cho ai và lợi ích của việc này hướng tới ai? Lợi dụng quyền lực cá nhân để tham nhũng vặt, dù chẳng ai thấy phiền hà gì lắm, thì cũng là không liêm chính rồi đấy.

Nguồn: Facebook

Trong cuộc sống, có những chuyện mãi chẳng có lời giải đáp

“Không giống như thi cử, tất cả những câu hỏi khó và phức tạp đều có thể có đáp án.
Thực ra trong cuộc sống, có những chuyện mãi mãi cũng không có lời giải đáp.”

{You are the apple of my eye}
des by GiaHy13@Kitesvn

Thế hệ tôi, một thế hệ cuối đầu…

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu, có lúc phải cạo râu!…

Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.

Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh…

Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?

Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!

Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone

Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?

Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng niềm tin
Thứ rẻ nhất, lại là lời hứa
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau?

Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!…
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!…
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua…

Tác giả: Gia Hiền

 

13 nghịch lý của cuộc sống

1. Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.
2. Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian.
3. Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.
4. Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.
5. Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng hơn.
6. Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.
7. Chúng ta kéo dài tuổi thọ nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
8. Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.
9. Chúng ta cố làm sạch không khí nhưng lại làm vẩn đục tâm hồn.
10. Chúng ta biết đường đến mặt trăng nhưng lại quên đường đến nhà người hàng xóm.
11. Chúng ta xây nhà cao hơn nhưng lại hạ thấp tâm tính; xây đường rộng hơn nhưng lại thu hẹp tầm nhìn.
12. Chúng ta được học cách phải tiến nhanh về phía trước mà chưa học cách chờ đợi.
13. Chúng ta được dạy cách kiếm sống chứ không phải cách sống.

HÃY NHỚ:

– Hãy nhớ, dành nhiều thời gian hơn cho những người yêu thương bởi vì không chắc rằng họ sẽ ở bên bạn mãi mãi.
– Hãy nhớ, nói một lời dịu dàng đối với những người kính trọng bạn bởi vì con người nhỏ bé đó một ngày nào đó sẽ lớn, lớn hơn cả bạn.
-Hãy nhớ, ôm thật chặt người ngồi kế bên bởi vì đó chính là kho báu duy nhất của con tim và nó không tốn một xu.
– Hãy nhớ, một nụ hôn hay một cái ôm từ sâu thẳm con tim có thể sẽ chữa lành những vết thương.
– Hãy dành thời gian để yêu thương, để nói chuyện và để chia sẻ những điều quý giá trong tâm hồn bạn.

Ý nghĩa của cuộc sống không được tính bằng độ dài thời gian, nó chỉ có nghĩa trong khoảnh khắc bạn từ bỏ nó.

Nguồn: Việt Anh/Thanhnientudo

Chỉ tiếc ta của năm đó không có dũng khí…

Coi Thần Điêu Đại Hiệp 2014, gặp cảnh Đông tà Hoàng Dược Sư tâm sự: “Hôm nay ủng hộ cậu ấy (Dương Quá), chẳng qua là ủng hộ ta của năm đó. Chỉ đáng tiếc, ta của năm đó lại không có dũng khí này!”, tự dưng nhớ đến Hám Lập Văn trong chương trình The Voice của Trung Quốc.

40 tuổi, là cha của một cô con gái đáng yêu, Hám Lập Văn tham gia chương trình với bài hát “Những năm tháng ấy” và ngay lập tức được 4 vị giám khảo nhấn chuông chọn. Lúc hỏi anh vì sao trong giọng ca lại man mác buồn, có những u sầu về tuổi thanh xuân như vậy. Hám Lập Văn liền trả lời:

– Tôi muốn hát 1 bài hát, tặng cho 1 tôi ngang ngạnh của 20 năm trước, 1 tôi hồ đồ, không đủ nỗ lực của 20 năm trước. Đồng thời cũng dành tặng cho con gái yêu quý của tôi. Hy vọng cô bé trong tương lai có thể nỗ lực phấn đấu, để cho thanh xuân trở thành hồi ức đẹp nhất của mình.

– Vì khi còn trẻ… chúng ta đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội. Tôi cũng vô cùng ân hận, khi còn trẻ đã không cố gắng học hỏi 1 điều gì đó cho tốt. Lần này tôi dẫn con đến đây, cho nên tôi muốn nói với con gái mình, nhất định phải trân trọng khoảng thời gian đi học. Năm tháng đó.. giờ đây tôi chỉ còn biết nhắm mắt lại mới có thể nhớ đến những điều tốt đẹp thực sự.

Thời thanh xuân của tôi cũng là những chuỗi ngày cuồng dại, bất cần. Để rồi khi nhìn lại, chẳng còn ai bên cạnh, muốn nói đôi điều nhưng chẳng biết nói với ai.. Mỗi đêm khi ngủ, đều thấy thời thanh xuân của mình, tỉnh dậy mới biết chỉ là giấc mơ… Hối hận, day dứt, muốn quay ngược thời gian để trở về dù biết là không thể…