Hãy kể thử một việc khiến bạn bỗng nhiên cảm thấy mình không phải con đẻ?

Q: Hãy kể thử một việc khiến bạn bỗng nhiên cảm thấy mình không phải con đẻ?

1. [+6715] Năm trước, nghỉ hè về nhà, về tới nhà mới phát hiện nhà đã chuyển, không gọi được điện thoại, phải ở nhà họ hàng một đêm.

2. [+5600] Có lần TV bỗng nhiên bốc khói, mẹ bắt tôi đi xem thế nào. Có lần tủ lạnh rò điện, mẹ bắt tôi qua nhìn thử. Có lần nhà hình như có trộm, mẹ bắt tôi đi lấy dao. Mà nhớ nhất chính là sinh nhật 18 tuổi, mẹ nói một câu: Qua tuổi vị thành niên rồi, có thể ngồi tù rồi!

3. [+4468] Đi siêu thị với mẹ, mua xong, ra ngoài thì mẹ đi trước, xách một túi đồ với hóa đơn thanh toán, đi rõ nhanh, tôi đi sau, xách hai cái túi to đùng, vì không có hóa đơn để xoát, nhân viên siêu thị không cho ra ngoài. Haha, cứ trơ mắt nhìn mẹ đi khuất, lái xe đi. Trên người không có đồng nào, đứng ở đấy chờ mấy tiếng mẹ mới quay lại đón. Mẹ bảo về nhà được một lúc mới nhớ ra là đi siêu thị với tôi.

4. [+4021] Có lần chẳng hiểu bố em hứng trí lên đi đón tôi, không đón được, về nhà mắng em: “Mày dám trốn học hả!”. Em: “Con trốn đâu!”. Bố: “Tao đợi ở cổng trường cấp 2 của mày, học sinh về hết cũng có thấy mày đâu.” Em: “Bố, con lên cấp 3 rồi.” Bố: “À…”
5. [+3802] Tình cờ đọc được nhật kí hồi mẹ vừa sinh tôi, chỉ có tám chữ: “Xấu kinh khủng khiếp, thật khó chấp nhận.”

6. [+3313] Hồi tiểu học, mẹ suốt ngày hỏi năm nay lớp mấy rồi. Lên trung học, mẹ đi họp phụ huynh không biết tôi lớp nào. Còn đại học, mẹ tôi không biết tôi học khoa gì.

7. [+3016] Sau khi tôi lên đại học, mẹ đã biến phòng tôi thành phòng chứa đồ.

8. [+2844] Mỗi lần chụp ảnh gia đình, mẹ đều kêu tôi chụp ảnh cho cả nhà.

9. [+2737] Cuối cùng cũng đến chủ đề này rồi! T_T Hồi trước, em đang nghịch máy tính trong phòng, còn bố em thì xem TV. Bỗng nhiên, bố gọi em: “Xem nhanh, con lên TV này!”! Em vội chạy ra thì thấy, trên kênh nông nghiệp đang chiếu phóng sự về một con heo, vâng, con heo ạ!

10. [+2349] Được nghỉ bị mắng, ra ngoài bị mắng, đứng bị mắng, ngồi bị mắng, nằm bị mắng, hoạt động bị mắng, không hoạt động vẫn bị mắng, dậy muộn bị mắng, ở nhà mãi bị mắng, không có tiền bị mắng, không ra khỏi cửa bị mắng. Chịu thôi, không phải con đẻ mà!

11. [+2177] Lần đầu tiên bạn trai tới nhà ăn cơm, lúc ăn, tôi ra vẻ rụt rè, xới có lưng bát. Sau khi mẹ tôi nhìn thấy liền nói: “Sao hôm nay xới ít thế con? Tính xới mười lần hả?”

12. [+1845] “Mẹ, con vừa đụng đầu với cạnh bàn~” “Cái gì, cái bàn có làm sao không?”

13. [+1642] Một mùa đông năm nào đó, mẹ kể cho tui: “Hôm qua mẹ với bố mày đi chơi về, thấy mày đang ngủ, bố mẹ xốc chăn của mày lên xem lạnh quá mày có tỉnh không, thế mà mày đang ngủ kiểu chân tay mở toang chỉ co co, co thành con tôm vẫn không chịu tỉnh! Ha ha ha ha ha ha ha….”

14. [+1389] Gọi điện cho bố: “Alo, bố ạ?” Bố: “Alo, ai đấy?”

15. [+971] Mẹ tôi: “Chờ mày đi học rồi, mẹ sẽ nuôi một con chó, mày về nó không nhận ra, sẽ sủa mày, không cho mày vào nhà, ha ha ha ha ha….”

16. [+992] Sáng dậy, cởi đồ ngủ, mặc bra, mẹ đứng bên cạnh, mặt buồn buồn nhìn tôi rồi rơi vào hồi tưởng: “Haizz… Hồi mẹ sinh mày, ngực mày cũng lớn như bây giờ nè… ”………. (´・_・`) Hu hu hu…
17. [+890] Mẹ mình gắp miếng thịt, cắn thử thấy không ăn được liền ném vào bát mình, còn bảo mình đừng có lãng phí.

18. [+603] Tối qua ngủ với mẹ, không ngủ được nên tôi bảo mẹ kể chuyện cho tôi nghe, mẹ kể: Ngày xửa ngày xưa trong một khu rừng nọ có một con thỏ, vẻ ngoài thì xấu lại ham ăn, không thích gấp chăn, không thích rửa bát, suốt ngày tiêu tiền của mẹ, thế mà vẫn ế…

19. [+396] Mỗi lần nói đến con nhà người ta…

20. [+397] Khi nhìn thấy số mình được lưu trong điện thoại bố mẹ là: Đòi nợ

21. [+336] Mẹ tôi: “Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ lười.” Tôi: “Con không lười mà.” Mẹ tôi: “Nhưng mày xấu!”

{Source: weibo – Yingie Cassiopeia dịch}
des by HinaNg@Tu Es Mon Lilas

Tinh thần khởi nghiệp – NLMQ

Tinh thần KHỞI NGHIỆP lên cao quá, các bạn khí thế ngùn ngụt, tôi đổ thêm mấy hướng cho các bạn trẻ:

– Kiểu Mỹ / Enterpreneur: Tìm ra lĩnh vực mình thích, xác định mục tiêu dài hạn. Ví dụ 10 năm nữa tôi sẽ là chủ doanh nghiệp bán rượu nếp thương hiệu VN chẳng hạn.

Rồi đi làm các công việc để biết các làm ra rượu, phân phối rượu, thỉnh thoảng đi nhậu sẽ hiểu khẩu vị người mình, người Tây. Đặt ra kế hoạch từng năm phải học được kỹ năng gì còn thiếu, phải học mới làm quản lý đc chứ.

Không phải mới ra trường có cty nào nó nhận, nó vừa đào tạo việc cho lại vừa trả lương. Làm hồi quen việc thấy mảng này có tiền, tự mình làm đc. Thế là mở công ty, tuyển người, làm cạnh tranh với công ty cũ, bảo là STARTUP. Hồng phải vậy, đó là ước mơ của người khác, không phải của bạn.

– Kiểu Tàu: Khái niệm Shangren (doanh nhân) của Tàu rất rõ ràng. Miễn ko làm gì trái đạo đức, còn lại cứ có tiền là làm. Tạo ra công ăn việc làm cho xã hội, rồi đóng góp lại cho quê hương đất nước. Khác với ông XiaoShangFan (Buôn bán nhỏ), coi cái gì ra tiền thì làm, rồi lần lần đi lên, tự nhiên cầu âu được cái phất lên thành doanh nhân, hiếm lắm.

Nói để các bạn trẻ Việt Nam hiểu là, mình khởi nghiệp là tốt, nhưng trên tinh thần nào?

Đều là làm ra tiền cả, nhưng 1 cái là làm cái mình thích ra tiền, 1 cái là làm ra tiền rồi mua cái mình thích. Sống kiểu gì do bạn chọn, còn ko làm ra tiền thì miễn nói chuyện ha.

Nhiều bạn dám nghĩ to, nhưng cách làm vụn vặt như tiểu nông. Làm sản phẩm triệu đô mà cứ sợ cái này cái kia, do mình còn thiếu nhiều kỹ năng mà… Thì tương lai doanh nghiệp của mình sẽ ngỏm sớm, “xua” luôn.

Học học học! Vừa học vừa làm, học thật sự ấy. Tối về đọc sách 30 phút cũng là học. Ra đường tìm người giỏi, người lớn tiếp xúc mà học. Học nhiều vào, rồi sứ mệnh khởi nghiệp sẽ tới.

Zhu ni hao yun!

Nguồn: https://www.facebook.com/nlmquan/posts/10153565848499307?fref=nf / Nguyễn Lê Minh Quân

Một phút nhìn lại mình

Ngày đầu tiên đạp xe, chạy được quãng đường 17.8km (nếu tính cả lúc chưa bật GPS thì khoảng 25km).

#1. Thay vì gặm nhấm nỗi buồn một mình, hãy lết ass ra đường, một cái tai nghe max volume có thể giúp bạn thoải mái hơn rất nhiều. Dĩ nhiên là bạn chẳng hết tự kỷ được, nhưng ít ra bạn có thể tự hào là mình chẳng quan cmn tâm gì đến những kẻ ngu ngốc, ồn ào chạy quanh mình.

#2. Sau khi vừa chạy, vừa nghe gần hết cái audio book “Một phút nhìn lại mình” (link: http://youtu.be/AbGTwZyPG6E), cảm thấy rất tâm đắc. Tự hứa phải khắc rõ trong tâm trí để thực hiện mỗi ngày: “Chỉ khi bạn yêu thương bản thân mình, thì bạn mới có thể yêu thương người khác.”. Nếu bạn nào có thời gian rảnh, thì cũng nên nghe qua, có phương pháp “Phút nhìn lại mình” rất hữu ích!

#3. Đi mua đồ ở cửa hàng tạp hóa, thấy một chị có hình xăm rất nổi bật, ở ngay giữa chỗ gập cánh tay, hình tháp Eiffel và dòng chữ bên dưới “Eiffel Tower”, tự thấy rất là dễ thương. Có thể chị đó xăm vì thích, hoặc cũng có thể ước mơ của chỉ là được đến nước Pháp lãng man. Ngộ ra một điều “Ai cũng có quyền được mơ ước, ai có ước mơ đều rất đẹp và tuyệt vời!” Trước khi về không quên cảm ơn và cười với chỉ một phát, một ngày nào đó hy vọng làm được như chỉ!

#4. Sém quên cô bé ở cửa hàng hồi nãy (một cô bé khác, hôm nay không phải ca trực nên “chị Eiffel” mới xuất hiện), hình như nhỏ hơn hoặc bằng tuổi mình. Mỗi lần thấy mình xuất hiện ở cửa hàng đều hỏi “Vẫn bánh bao chứ ạ?”, kèm một nụ cười không thể tươi tắn hơn, thỉnh thoảng vẫn đùa vài câu, làm bao nhiều stress của mình tan biến hết. Lâu dần thành quen, tối nào cũng đúng giờ là đi mua bánh bao, dù bánh bao không ngon và bản thân cũng không thích lắm. Học được một điều quan trọng rằng sau này phải luôn niềm nở, mỉm cười với khách hàng, rồi dù muốn dù không, họ cũng sẽ quay trở lại với mình.

#5. Học cách viết thật dài, dù đôi khi chẳng biết mình đang viết cái gì. Biết đâu sau này lại thành một ngã rẻ, trở thành nhà văn như thần tượng của mình “Cửu Bả Đao”, viết nên câu chuyện đời mình “Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi”, làm điên đảo biết bao nhiêu thế hệ, hehe Biểu tượng cảm xúc pacman

Hãy “Barfi” đi, để xem ai là người thật sự cần bạn!

Tối qua chẳng làm gì cả, đi ngủ rất sớm, điều lâu lắm rồi mình chưa làm. Sáng dậy trễ, mọi ý niệm trong người đều ra ngoài, cảm thấy lại trở nên vui vẻ như những ngày trước đó.

Nếu không có việc mình Barfi*, thì chắc gì đã biết được tâm ý của người khác như thế nào. Không ngờ trong mắt người khác mình lại tệ đến thế! Dù sao biết sớm vẫn tốt hơn việc biết trễ, thà bây giờ dứt khoát, tránh để lâu dài còn biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa?

*Hiệu ứng Barfi: nếu bạn nào đã từng coi phim Barfi (tên tiếng Việt “Chàng câm, nàng tự kỷ”) thì chắc sẽ biết. Anh chàng Barfi thường thử thách người khác, coi ai sẽ bên mình cho đến lúc cuối bằng cách cưa chân cột điện, rồi cùng người kia đứng cách ra một đoạn, hướng mà đỉnh cây cột điện ngã tới. Dĩ nhiên, Barfi đã có tính toán sẵn, cây cột điện sẽ không bao giờ ngã trúng vào người anh và người được anh thử thách. Nhưng, không phải ai cũng có thể hoàn toàn tin tưởng, và sẽ đứng bên Barfi trong những lúc như vậy, họ nghi ngờ, họ rời đi! Và đối với những người có niềm tin vào anh, đứng bên anh lúc khó khăn, anh sẽ chẳng bao giờ để họ thất vọng.

Cũng đã quyết định hết rồi, không còn chỗ cho sự hối tiếc. Chúc mọi người thành công với con đường mình đã chọn!

Nỗi niềm chơi domain “ngu”!

- Hôm nay không reg được cái domain thì tiếc hùi hụi, vài tuần sau nhìn lại thấy nó cũng chẳng đẹp lắm.

– Hôm nay reg được cái domain tưởng đẹp lắm, rao bán mãi chả ai mua cuối cùng drop.

– Dốc hết tiền mua được cái domain ưng ý để làm, nhưng làm mãi không được bỏ không vài năm, đến khi có khách muốn mua thì hét giá trên trời làm người ta chạy mất dép, một hôm quên renew thế là lại mất.

– Reg domain xong rồi thấy phí tiền quá, định viết cái email cho nhà đăng ký “xin hãy refund vì tôi chót dại đầu cơ tên miền” nhưng thấy thế thì bò đội nón quá nên lại thôi.

– Mua một đống domain rồi cố gắng trở thành PRO domainer, xây dựng site hoành tráng, đi diễn thuyết như thật. Thế rồi cả năm cũng chả bán được cái nào, thế là hết tiền cưới vợ.

– Bất động sản online là cái mỹ từ của mấy nhà đăng ký và dịch vụ backorder làm marketing dành cho mấy con vịt giời ba ngơ mà thôi.

– Cả ngày ngồi check domain để đầu cơ nhưng rồi thì chỉ chủ yếu mấy bro đầu cơ tự bán cho nhau, hoặc đợi hết hạn thì backorder cũng vui.

Chơi tên miền là rất ưu phiền.
Mua tên miền là chỉ mất tiền.
Vừa mất tiền lại vừa ưu phiền

KLQ: Tốt nhất là drop đi, tập trung vào việc làm sao kiếm được tiền và enjoy life đi. Còn khi có nhiều tiền thì tên nào đẹp nhất cũng mua được.

- Facebook: Thai Binh

Cuộc đời là những chuyến hành trình

Sáng nay cố gắng dậy sớm, dù trời lạnh và cơn buồn ngủ không để mình yên. Bắt đầu những ngày đầu tiên luyện tập thể lực, để dành cho những chuyến đi bất tận trong năm 2015.

Vẫn đang cố gắng chuyển các thu nhập hiện có thành thu nhập thụ động từ internet. Mấy tháng nay không có ngày nào ngủ yên, vì lo nghĩ về tương lai, nhưng cũng đến lúc để dừng lại rồi.

Bây giờ mình muốn đến Mỹ đến phát điên, muốn xem thế giới này rộng lớn đến dường nào. Nhưng phải từng bước, từng bước cố gắng, không thể đẩy nhanh hơn.

Trước mắt sẽ chuẩn bị tinh thần, đi các nước Đông Nam Á như mình từng mong muốn đã. Rất vui vì gặp được những người bạn, những người có chung niềm đam mê khám phá như hiện giờ. Không có họ, không biết mình có động lực để làm những điều này không nữa.

Hẹn gặp X ở một nơi nào đó…